HÔM NAY LÀ

WEBSITE THƯỜNG DÙNG

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Hoàng Hoài Thảo)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ

    Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf 83MOI_ONHAC.swf Ao_anh.mp3 Chuc_mung_nam_moi.swf Mot_khuc_tam1.swf Happy_new_year.gif HMT_chuc_mung_nam_moi.swf MEYEUCHON.swf Anhdep09032739.jpg 4a41f0b3_3719d487_2bf2c7ad01ff59574864f90.gif Thiep.swf 09T1028_resize.jpg Happy_new_year1.swf 08N223.jpg Qua_tang_2011.swf Bai_ca_GVND.swf HUONG_XUA2show0.flv 0.12378802262097yumephoto.jpg 0.126.jpg 0.Den_tho_Bac_Ho_tai_Tra_Vinh.jpg

    ĐI DỌC VIỆT NAM

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Trang thơ cho thiếu nhi >

    Dừa ơi

    Tác giả: Lê Anh Xuân
    Tháng Hai4

    Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
    Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
    Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
    Tôi hỏi nội tôi: “Dừa có tự bao giờ?”

    Nội nói: “Lúc nội còn con gái
    Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân
    Đất này xưa đầm lầy chua mặn
    Đời đói nghèo cay đắng quanh năm”

    Hôm nay tôi trở về quê cũ
    Hai mươi năm biết mấy nắng mưa
    Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ
    Trên thân dừa vết đạn xác xơ.

    Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi
    Mà lá tươi xanh mãi đến giờ
    Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi
    Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua.

    Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu
    Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này
    Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc
    Vừa qua đây còn lầy lội đường dây.

    Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút
    Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu
    Những công sự còn thơm mùi đất
    Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao.

    Vẫn như xưa vườn dừa quê nội
    Sao lòng tôi vẫn thấy yêu hơn
    Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy
    Biết bao đau thương, biết mấy oán hờn.

    Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút
    Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng
    Rễ dừa bám sâu vào lòng đất
    Như dân làng bám chặt quê hương.

    Dừa bị thương dừa không cúi xuống
    Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời
    Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng
    Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài.

    Lá dừa xanh long lanh ánh nắng
    Theo đoàn quân thành lá nguỵ trang
    Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng
    Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường.

    Đất quê hương nát bầm vết đạn
    Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi
    Ôi có phải dừa hút bao cay đắng
    Để trổ ra những trái ngọt cho đời.

    Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc
    Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao
    Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt
    Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu.

    Tôi ngước nhìn mùa xuân nắng dọi
    Bốn mặt quê hương giải phóng rồi
    Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại
    Như thời con gái tuổi đôi mươi
    Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi.

    (1-1966)


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Hoài Thảo @ 23:25 13/08/2009
    Số lượt xem: 184
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Click vào quyển vở để về đầu trang

    CẢM ƠN QUÝ VỊ, THẦY CÔ GIÁO VÀ CÁC EM HỌC SINH ĐÃ TRUY CẬP VÀO THƯ VIỆN TRỰC TUYẾN CỦA HOÀNG HOÀI THẢO, SỰ ĐÓNG GÓP CỦA QUÝ VỊ SẼ LÀM NÊN THÀNH CÔNG CHO TRANG WEBSITE NÀY. XIN TRÂN TRỌNG CÁM ƠN!